Lucas chúng mình tiếp tục "quán triệt" tư tưởng và hành động đúng theo tinh thần của "hội nghị" đêm 25. Và Lucas của ngày 26 chăm chỉ chụp hình, tích cực tạo dáng và "say sưa" tâm tình kể chuyện cho nhau nghe. Đó là những câu chuyện lượm lặt từ những góc nhỏ trong ngày, là chuyện về sự-mà-ai-cũng-biết-là-sự-gì đã diễn ra ở thánh địa La Vang đêm nay.
Câu chuyện tình bắt đầu khi họ tìm ra nhau trong Hội người mù và gắn kết đời nhau từ giọng nói của nhau. Cũng nhiều người trong hội sắp xếp cho anh chị một cái đám cưới và anh chị tự xây dựng cho nhau một gia đình đầm ấm. Anh không có đạo, chị không có đạo và lẽ đương nhiên là bé trai cũng chưa có đạo. Nhưng họ biết Chúa! Chiều nào, bé cũng dẫn ba mẹ ra nhà thờ dạo mát. Họ ngồi trước thánh đường, bé trai chạy chơi quanh quẩn trong sân.
"Cứ vào nhà Chúa, còn việc Chúa, Chúa sẽ làm", cách này hay cách khác, Chúa sẽ sắp đặt cho cuộc đời của anh chị như Chúa đã làm với bao cuộc đời khác. Tội tin thế, Lucas chúng mình cũng tin thế!
Đoàn Fiat đến La Vang khi trời đã tối, tối đến nỗi Fiat chỉ có thể nhìn Fiat bằng trăm ngọn nến quanh bàn thờ. Nhưng đây lại là lúc Fiat nhận ra nhau rõ nhất. Thánh lễ diệu kỳ La Vang đêm nay sẽ mãi là một thước phim sống-để-đó-chết-mang-theo của Lucas chúng mình. Để khi đêm xuống, Lucas chúng mình kể cho nhau nghe từng góc quay của riêng bản thân mình.
Chị Hương tạ ơn Chúa diệu kỳ đã sắp đặt cho chị được đến với Mẹ La Vang, bởi lẽ việc xin cty nghỉ phép đã có lúc tưởng chừng như là không thể. Chị thành thật thú tội mình đã "hối lộ" một tháng kinh mân côi để có được chiếc vé dự vào thánh lễ La Vang đêm nay. Fiat Minh Hà chỉ còn biết thốt lên hai chữ "tuyệt vời" với những gì đã diễn ra.
Như mẹ Thèrese Caculta đã từng "xin các linh mục hãy cử hành thánh lễ này như là thánh lễ mở tay, như là thánh lễ duy nhất và như là thánh lễ cuối cùng". Fiat Sa đã từng hướng tâm hồn lên trong biết bao nhiêu là thành lễ đồng tế, nhưng đây là lần đầu tiên được sống một thánh lễ "duy nhất" và như là "độc nhất" này.
Đi vào chiều sâu tâm hồn, chạm vào những cánh cửa lòng đang mở, Fiat Trình nhận ra được đằng sau những khuôn mặt nói cười của Fiat mỗi ngày là những nỗi đau buồn, là những mặc cảm và những bất hạnh về cả tinh thần và thể xác. Minh chứng là những giọt nước mắt, nước mắt đồng cảm, hiệp thông và cả nước mắt của riêng mình.
"Nhìn thấy Mẹ là lòng đã nhẹ vơi đi những gánh nặng." Có Chúa hiện diện trong lòng, cuộc đời lại thêm sức sống, phải không Fiat Lan?
"Vì ở đâu có 2-3 người hợp lại, nhân danh thầy, thì có thầy ở đấy, giữa họ"Đêm nay Chúa đã ở giữa chúng mình, không phải trong niềm tin, mà là sự hiện diện hữu hình. Rất rõ, rất gần và sáng rất mãnh liệt. Đến với Mẹ La Vang, Lucas chúng mình mang theo rất nhiều những câu hỏi không lời đáp, mang theo một danh sách dài những lời nguyện cầu. Nhưng giữa thánh lễ đó, tất cả chỉ còn muốn thốt lên một lời Tạ Ơn. Tạ Ơn Chúa đã cho chúng con ở nơi đây! Tạ Ơn Chúa, chúng con đã tìm thấy! Tạ Ơn Chúa không phải vì cuộc đời đã thôi hết những giông bão khổ đau, mà là vì chúng con đã được diễm phúc hơn bao người khi có Chúa trong cuộc đời và mỗi người chúng con đây đã được sắp đặt cho những thánh lễ diệu kỳ như đêm nay.
Tuy nhiên, không phải ai cũng được trọn vẹn tâm hồn trong thánh lễ này. Có một chút phân tâm của một Lucas chúng mình. Nhưng Lucas chúng mình tin rằng đó chỉ là một thoáng xao động trong tâm hồn mà thôi, còn cuộc đời rất dài kia có Chúa kề bên sẽ luôn được bình an.
Lucas chúng mình ơi!
Chẳng phải đến mới mẹ La Vang là ước mơ của riêng Fiat Lan. Chẳng phải có mỗi Fiat Hương phải "đấu tranh với đời" để có được cái giấy xin nghỉ phép. Chẳng phải có mỗi Fiat Minh Hà cảm nhận được sự tuyệt vời của thánh lễ, hay chỉ có Fiat Sa tin rằng thánh lễ đêm nay là duy nhất. Cũng chẳng phải có mỗi Fiat Thuý Vy hạnh phúc trong sự thiêng liêng của hồng ân Chúa ban. Chẳng phải chỉ có Fiat Khang tìm được chính mình khi đứng vào hàng ngũ Fiat. Chẳng phải chỉ có Fiat Trình nhận ra được cuộc đời quanh mình và cũng chẳng phải có mỗi Fiat Duy lúng túng, bối rối khi mở lòng nói lên tâm tình của mình. Chỉ là khi ngồi lại bên nhau, Lucas chúng mình chọn một góc để suy gẫm, lựa một ý để góp vào nhóm và nhường cho nhau được nói đó mà!
Lời nguyện hôm nay: Lạy Chúa, Lucas chúng con đã gần nhau hơn rồi đấy Chúa ơi! Chúng con hạnh phúc lắm với lời Chúa dành cho chúng con hôm nay. Xin Chúa ban bình an cho hành trình ngày mai, cho Lucass chúng con biết THẤY những góc cảnh đẹp để chụp hình kỷ niệm và biết NHẬN RA những mảnh đời nhỏ bé xung quanh chúng con, để chúng con biết mở lời chào và nói câu tạm biệt với những người như anh Tám - chị Hằng...P.S Tạ ơn Chúa đã cho bé thư ký Thuý Vy một viên thuốc của bác sỹ Minh để "nó" viết cạn mực cây bút mà vẫn còn "sung"
P.S 2 - Fiat Thuý Vy cảm ơn các anh chị đã sẵn sàng họp nhóm thêm 1 lần nữa sau giờ nguyện để Thuý Vy được lên tiếng "xả" tâm sự của mình sau một ngày diệu kỳ này. Và cũng nhờ đó mà Fiat mình được nghe cô Yến kể chuyện Chúa sắp đặt đời cô ra sao. (hơi cụt hứng tí khi Mr.Minh xen vào rao bán đặc sản Huế ak ak)
P.S 3 - hôm nay nhiều sự kiện quá, anh chị nào bổ sung thêm ko nhỉ?
Chi tiết, khá đầy đủ.
Trả lờiXóaLucas bình an!