Tôi có một hành trình của riêng mình...

Bước chân tôi đi chưa hề đơn độc vì quanh tôi có đôi vai anh, bàn tay em và ánh mắt của người...

Đường đi trăm ngàn nguy khó, hiểm nguy dâng tràn đây đó, xin mẹ dạy con 2 tiếng XIN VÂNG...

Trang

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

[FIAT 25/8/09] Lucas ký sự - Ngày Bình Định

THỨ BA, NGÀY 25/08/2009
Lộ trình: Khánh Hoà (Nha Trang) > Phú Yên > Phù Mỹ (Bình Định)
Lucas chúng mình dậy từ rất sớm. Đúng theo "định hướng tư tưởng" đã được thông qua vào tối hôm trước, Lucas chúng mình rất nhiệt tình chụp hình để có thêm nhiều "tình thương mến thương" với nhau.
Chụp hình lưu niệm trước lúc rời nhà thờ Giuse Quân Trấn, Nha Trang

Rời Nha Trang, rời Khánh Hoà, Lucas chúng mình cùng đoàn Fiat tiến ra Bình Định. Hành trình hôm nay là những đoạn đường đèo nối dài. Một bên là bờ biển xanh cát trắng, một bên là núi đá dựng đứng. Giữa cảnh thiên nhiên trời đất giao hoà đó, các thành viên Lucas chúng mình đã hoà cả tâm hồn vào.............. giấc ngủ bình yên.
10h45', đoàn Fiat băng qua địa phận Quy Nhơn và 45' sau đó đến Gx.Nam Bình (Bình Định) Tưởng đâu hôm nay Lucas chúng mình cùng đoàn Fiat "đem màu xanh đến với các bạn giáo lý viên Nam Bình, nào đâu ở Nam Bình đã có sẵn màu xanh rồi" - lời Bố Uy phát biểu trong bữa trưa.


Đường vào giáo xứ Nam Bình là một trải nghiệm thật thú vị. Là một đường đê dài, là một đoạn lội qua đập nước nhỏ, tiếp tục lội qua một "con suối" (thôi thì cứ gọi nó là suối đi) để đến nhà thờ. Câu chuyện về nguồn gốc "con suối" với "cái đập nước" hình như là cũng thú vị lắm lắm. Bạn Trung (giáo lý viên Nam Bình) có kể cho Fiat Thuý Vy nghe nhưng thật là tội lỗi khi cô nàng Sài Gòn này cứ "hở" với "hả" vài lần rồi im như thóc mà nghe (chỉ nghe 1 cách "thuần tuý nghĩa đen", chứ ko hiểu cái gì hết T.T)

Nghe đâu là cái đập nước lấy tên cái chợ gần đấy (tên gì thì .... nghe không ra, hix), còn "con suối" có cát mịn đó là "đặc trưng" lịch sử của nơi này.

Nơi đây
thuộc nền văn hoá Sa Huỳnh (một trong 3 cái nơi văn minh cổ xưa của Việt Nam). Trước đây, cái chỗ mà Fiat đang ngồi ăn trưa với Gx.Nam Bình là biển. Phù sa bồi dần lên thành đất. Có thể nói so với toàn lãnh thổ Việt Nam, thì đất Gx.Nam Bình thuộc hàng "sanh sau đẻ muộn" nhờ phù sa các nơi đổ về. Ấy thế mà Gx.Nam Bình tự hào là nơi đầu tiên của miền Trung có Chúa về ở cùng (là nơi thứ 2 tại Việt Nam).
Cũng còn thêm một vài truyền thuyết khá thú vị, thế mà bạn Nam Bình này tranh luận với bạn Nam Bình kia, làm Fiat Thuý Vy không dám ghi ghi chép chép nữa.

Tới nơi là Lucas chụp hình ngay ^^

Trước bữa trưa, Lucas chúng mình cùng Fiat giao lưu với các bạn giáo lý viên. Sau bữa trưa, Lucas chúng mình lại cùng Fiat giao lưu với các bạn giáo lý viên trong vườn nhãn. Nhãn ở đây 9 năm rồi chưa ra trái.
Fiat "chị" Hà đang chống chọi nhất dương ch
Fiat Khang "đẹp trai" được má-kề-môi bạn gái Nam Bình

Fiat "sếp" Duy làm vịt-đe-đe-vịt-đẻ

Điểm danh thật nhanh, Lucas chúng mình lại chạy ra phía trước nhà thờ để làm một vài ảnh tình-thương-mến-thương. Bố Uy từ xa thấy chụp hình thì cũng "xí xọn" chạy vào chụp ké đấy nhé.

Rời giáo xứ Nam Bình, Lucas lại thẳng tiến đến điểm nghỉ đêm tại Phù Mỹ. Đây cũng là nơi dâng lễ đầu tiên của cuộc hành hương La Vang này.

Tranh thủ lúc mọi người đang tắm rửa, Fiat "cô" Yến cùng Bố Uy và các anh chị trong đoàn tặng xe lăn cho bà con ở đây.


Đêm xuống, Fiat Sa đại diện Lucas chúng mình dâng lời cầu nguyện cho cả đoàn Fiat. Tạ ơn Chúa một ngày dài đã qua!

Hành trình hôm nay: tiến thêm được 230km. Vậy là đã cách SG 680km rồi đấy!

Lời nguyện hôm nay:
(anh chị bổ sung giúp em đoạn này với)

[FIAT 24/8/09] Lucas ký sự - Một vài con số

THỨ HAI, NGÀY 24/08/2009

Lộ trình: Sài Gòn > Cam Ranh > Nha Trang
9 - là số thành viên nhóm Lucas chúng mình: Fiat "cô" Yến, Fiat "chị" Hà, Fiat "sếp" Duy, Fiat Sa, Fiat Hương, Fiat Vy và Fiat Khang, Fiat Trình.

8 - là số thành viên còn lại của nhóm khi Fiat "cập bến" Cam Ranh: Fiat "sếp" Duy đã được điều động đi làm "công tác tối mật" cho đoàn. Theo đúng tinh thần của "huấn luyện" mà Bố Uy đã dặn trước lúc lên đường, Fiat "chị" Hà dẫn đầu nhóm Lucas chúng mình trong suốt ngày dài.

7 - là số món ăn cho bữa trưa tại gia đình anh Fiat Hoàng Vũ. Quả đúng là "làm không bao nhiêu mà ăn lại quá nhiều", chưa phải làm gì mà đã được gia đình anh Vũ chiêu đãi những toàn "sơn hào hải vị": đà điểu nướng lá lốt, cơm gà, gà kho gừng, cá-gì-đó-kho, rau muống trộn xoài, mực xào (xào kỹ quá nên chưa thấy đâu), chuối tráng miệng.
Không phải chỉ miam miam đâu nhé. Lucas chúng mình cũng cùng Fiat tặng tập vở cho các em nhỏ nữa đấy.

6 - là số "nữ tú" của Lucas chúng mình, là "linh hồn" và là "cảm hứng" cho các hoạt động của nhóm.

3 - là số "nam thanh" vừa hiếm vừa rất quý của Lucas chúng mình, là niềm tự hào (vì các bạn quá ... đẹp trai), là chỗ dựa về tinh thần và ... vật chất cho các bạn nữ ^^

và.....

1.... tràng pháo tay clap clap clap clap cho Lucas của mình. Từ lúc khởi hành đến nay, Lucas luôn "đi đâu cũng có nhau", điểm danh đúng - đủ - đầu tiên. Clap clap clap clap...

---

6h45 đoàn Fiat khởi hành

15h00 Lucas chúng mình cùng đoàn Fiat đến Gx.Nghĩa Phú, gặp gỡ Lm.Thomas Trần Văn Hiệu và tặng 2 chiếc xe lăn đầu tiên.
Fiat Khang và Fiat Hương đang giúp cụ bà ra tượng đài Đức Mẹ để cùng Fiat cầu nguyện.

21h45 Lucas chúng mình họp nhóm lần đầu tiên. Thật là vui vì cả nhóm đã chia sẻ rất chân tình những góp ý "định hướng tư tưởng" cho Lucas ngày mai. Cảm ơn thật nhiều tinh thần xây dựng của.......... "tụi mình"! (nãy giờ tự khen hoài, thật là ngại quá nhưng biết nói gì khác "công lý và sự thật" bây giờ nhỉ? ^^)

----
450 km... chặng đường đầu tiên, ngày đầu tiên... thật hãy còn nhẹ nhàng và bình yên, Lucas nhỉ?

Lời nguyện hôm nay: Chúa ơi, tất cả chỉ mới là ngày đầu tiên. Đã thấy một số điều gì đó không ổn, không suôn sẻ nhưng chúng con vẫn bình yên. Ngày mai sẽ là một ngày dài, và hành trình vẫn còn rất dài. Chúng con xin phó thác, Chúa dẫn đường chúng con đi Chúa ơi!

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

[FIAT 9-10/08/2009] Hành trình đến với Bến Sắn - Bình Dương

Thứ 7 và CN - 9-10/08/2009

Phóng sự bằng hình vì chẳng câu chữ nào diễn tả nổi cái sự kiện này...

LÊN ĐƯỜNG


Chuẩn bị lên đường. Bố Uy chỉ đạo lộ trình tác chiến, anh Minh dẫn đầu và chú Chinh "bọc hậu"

Em Vy và chiếc Fusin tải 200 cuốn tập lên đường thẳng tiến Bến Sắn, Bình Dương


SINH HOẠT BUỔI TỐI


19h30 vừa tới nơi là ra chơi với các em ngay. Các em đã đợi từ 18h... Chơi đến tận 21h30 vẫn chưa thoả sức các em. Chỉ tội cho "cô chú" đã già quá rồi...

Nỗi khổ của những người cao.... tuổi

Nhìn hình này, có làm cả bài TLV miêu tả chắc cũng ko ai hiểu chuyện gì đang xảy ra
Phút chia tay....
Lết về nhà tìm đồ ăn....

@ chú Chinh, muốn gì thì ra đằng trước mà chụp, người mẫu đẹp thế mà cứ lén chụp phía sau


Ngẫm lời Bố Uy nói đúng, làm thì ít mà ăn quá nhiều! 3 trái trứng cút và 2 con tôm...

Đêm nay trăng tròn, có tiếng dế, tiếng chó tru, tiếng thở đều bên phòng nam, tiếng giường cót két và cả tiếng H.Anh nhát ma nữa...


SÁNG CN


Chuẩn bị
Chuẩn bị tập vở, bàn chải và bút viết



Tặng quà và chơi với các em
Tập trung thiếu nhi

"Giao lưu" tí nè....
ANh Duy lúc nào cũng được các em bé ưu ái...

Chia tay một lần nữa....


Thăm gia đình
Bác trai là y tá, bác gái là bệnh nhân. Hai bác gặp nhau rồi bén duyên bén rễ với Bến Sắn. Con trai lớn đi làm xa, con trai nhỏ mới đậu cao đẳng năm nay.
Thứ năm tuần thánh nhiều năm trước, trước hàng ngàn người, bác gái đã thực hiện nghi thức rửa chân cho bác trai. Chúc hai bác tiếp tục......... rửa chân cho nhau suốt cuộc đời này!
ông Cửu, luôn cười và tự hào kể về cuộc đời mình. Ông sinh năm 1938 và đến Bến Sắn năm 21t. Đến nay đã được 50 năm 2 tháng.
Ông té xe đạp năm 2003, và phải đoạn 1 chân từ lúc đó. Luôn cười, nói tiếng Hoa và rất dí dỏm... Đời ông đầy sóng gió mà sao lòng ông luôn bình an!

ẢNH BÊN LỀ


Ông chở cháu đi chơi!


---
"Bệnh phong là bệnh khó lây và dễ chữa"

Hành trình tìm yêu thương vẫn còn dài. Có lẽ, đã nhích thêm 1 bước đến với "yêu thương" của đời mình... bắt đầu thấy, gần hơn rồi đấy, "ấy" ơi....

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2009

[FIAT] Mái ấm Thiên Phước, Mái ấm Mai Hoà

Thiên Phước - Một thế giới không lo toan. Những mảnh đời không trọn vẹn và tiếng cười bình an?
Mai Hoà - Đến gần hơn với HIV, với những người đang chờ ngày ra đi nhưng bình an đang trở lại?

Lời Bố Uy đã nói, "Mọi người nhớ lại đi, cái cuộc sống trước khi đến với Mai Hoà này, đầy sóng lớn, đầy bão tố. Ở nơi đây, mọi người có một thứ mà nhiều khi cuộc đời ngoài kia không có được, đó là sự bình an. Hãy bình an, và tha thứ tất cả.... Hãy tin, và cảm nhận bình an nơi đây"

Chân lại tiếp tục vọp bẻ... Thú thật, có một chút lo lắng khi đến với mái ấm Mai Hoà. Cả một dãy phòng dài dành cho những người bệnh nghỉ ngơi, cánh cửa khép hờ và cái con bé này vẫn chưa dám nhìn qua khe cửa để ngó vào trong. Lảng vảng khu phòng ăn là những người đàn ông đen đúa, phảng phất tàn tích của một cuộc đời .... không bình yên chút nào với râu tóc, hình xăm,... con bé đó cũng ko dám nhìn.

Những em nhỏ thì hồn nhiên và vui vẻ quá, con bé ấy chơi hết ga, thương em hết mình. Nhưng tối về, đối diện với cái gương và vòi sen phòng tắm, hình như,... con bé đó đang kỳ thị với chính đôi tay của mình. Con bé ấy thật là tệ!

Decolgen có tác dụng rồi thì phải! Vài hình ảnh thay cho type vậy!

THIÊN PHƯỚC - mái ấm trẻ em khuyết tật
Chuẩn bị tập đi...
Hix, em té và chị cũng té...

Đằng sau còn 1 bé cứ lẽo đẽo theo.... giật giỏ và thắt cổ Vy Hix. Bé này chỉ quan tâm đến nữ trang đeo trên tay của các chị. Khi chị Vy cất hết nữ trang vào giỏ thì bé chuyển sang... giật giỏ móc túi hix
Em biết đi, em biết ăn, em ăn liên tục và em thích .... đè chị xuống hix hix, khó khăn lắm mới ngồi dậy được (đằng sau vẫn bị giật giỏ và xiết cổ)
Em cười... cười thành tiếng... tiếng cười đơn giản, vô tư và....... lòng ai bỗng thấy bình yên
Các em chặn đón mọi người từ ngoài cửa...


MAI HOÀ - mái ấm bệnh nhân HIV

Mẹ của các bé đã qua đời. Người nhà gần như không bao giờ lên thăm các em. Các em được biết rằng khi nào mình hết bệnh thì sẽ được về nhà.
Em Lụa. Em nói em có 3 cái tên, em thích nhất là tên Ngọc.

Em bắt chị chơi... đánh võ. Chị nói chị không biết võ, em đòi dạy võ cho chị. Em bắt chị ngồi sau lưng em để cùng dâng thánh lễ. Suốt buổi lễ, em cứ sợ chị sẽ bỏ em mà đi. Lễ xong thì em đổi ý ko tập võ nữa, mà đòi chị dẫn đi dạo, "tâm sự" và kể chuyện. Em kể rằng mẹ em chết rồi. Ba em đi công tác xa. SN em và bổn mạng là Teresa 1 tháng 10 (*.*)

Em bắt chị hứa rằng chị phải quay lại. Chị phải quay lại sớm, vì nếu ko, em hết bệnh là em sẽ về nhà (*.*) Đến giờ ăn, em bắt chị ngồi trước phòng em để em vào lấy yếm và rửa tay. Em biết đến giờ chị về, lên em ... dzọt từ phòng ra hành lang rồi vèo xuống phòng ăn ko thèm nhìn lại. (chị ko biết nên đến nhà ăn chào em, bị em la quá trời, lại phải vào phòng em cho em dzọt thêm 1 lần nữa ^^)


---
Trên đường về nhà, đường Cộng Hoà, gần Etown có 1 tai nạn giao thông. Ít nhất là 3 nạn nhân và 1 cái xe hơi. Đường Hoàng Văn Thụ có một vụ đánh nhau. Một ngày đầy biến động. Mọi người cầu nguyện cho những người ko may nhé!

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2009

FIAT - Câu chuyện xóm "Ngô Chiên"

Bài học ngày hôm nay (nhiều quá mà nhớ được có 1)
Yêu nhiều hiểu nhiều, yêu ít hiểu ít, ko yêu ko hiểu
Cảm xúc quá nhiều, đành xin một ít tĩnh lặng để lắng đọng cái dư âm ngày dài...
nghe thiên hạ đồn rằng hôm nay sẽ đi buôn lậu ở Bình Dương. Phút cuối lại được lời mời dự sinh nhật Hạt Mít ở xóm Ngô Chiên (bắp xào)
---
Một SN đặc biệt. Fiat ko tặng bánh kem, ko tặng thiệp. Chỉ có 50 ổ bánh mì thịt, trái cây và nước uống cho cả xóm.

Menu của birthday party: Ngô nấu - Bắp xào - Bắp nướng - Khoai luộc - Xá xị chương dương
("em" tranh thủ miam hơn cả dĩa bắp xào, chưa bao giờ miam cái bắp xào tôm khô trứng chiên nào ngon đến thế ^^)
Xóm nghèo của bà con xa quê, tận Hà Tây lặn lội vào SG mưu sinh. Nghề chính là bán bắp-khoai lang hoặc dĩa CD dạo.
Xóm này ngoài bắp và khoai với chè Thái thì ko có gì khác để miam.
Bố Uy đang nói về nạn phá thai. Cả xóm nghe chăm chú và tán thành nhiệt liệt.
Fiat đến từng nhà, gởi từng "xe" bắp một xấp flyer chuyện buồn nạn phá thai, mong những câu chuyện này đi khắp nơi nơi, theo những nẻo đường.... bắp xào.
Bố Uy vẫn nhiệt thành, yêu đời và dí dỏm như mọi ngày. Không thể ko ấm lòng, ko thể ko cười và ko thể ko thấy đời thật đẹp khi ở gần Bố.
Về đến nhà mới hay tin tối hôm qua Bố bị bắt và biên tịch laptop ở sân bay TSN và ngày mai phải "Trình diện" sớm.
Chụp nhanh 1 góc của xóm. Dạo này thật là khó để có thể chộp ảnh khi đi cùng Fiat. Có nhiều việc khác hơn cần phải làm, và cũng ko chịu nổi ánh mắt khi họ nhìn vào ống kính...

---
Hình ảnh chộp bên lề
cảnh trong nhà hột Mít. Nhà nhỏ nên cùng 1 lúc ko thể vào tất cả mọi người. Nhiều nhóm toả ra nhiều nơi để "giao lưu"

hoặc tụ tập CLB "những người yêu chí rận"^^

Toàn cảnh xóm ngô chiên


và....
đối diện xóm Ngô Chiên

mong rằng 1 ngày nào đó, lòng nhân ái sẽ đưa những bước chân nghĩa tình bước sang bên kia đường, để xóm Ngô Chiên bớt đi những người kéo xe bắp dạo vào trung tâm thành phố từ 14h đến 2h mỗi ngày.